Kết quả tìm kiếm cho "nhỏ hơn móng tay người"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 5887
Chăm chú nhìn cách Trung tá Đào Xuân Trường, Trung tá Nguyễn Văn Ngọc nâng từng di vật, mẩu xương được tìm thấy trong 2 phần mộ trên đỉnh đèo Pha Đin, cán bộ, nhân dân xã Quài Tở và cán bộ, chiến sĩ Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Điện Biên đều đồng loạt cúi lặng…
Chủ tịch Quốc hội mong muốn các cấp ủy đảng, chính quyền địa phương quan tâm hơn nữa đến các thương binh, bệnh binh, gia đình liệt sỹ, người có công, giải quyết kịp thời các chế độ...
Với những thiết bị công nghệ hiện đại, các cán bộ, giám định viên của hai Viện Pháp y đang âm thầm chắt chiu từng dấu ADN còn sót lại, để thêm liệt sĩ có cơ hội trở về với đầy đủ tên tuổi của mình.
Miệt Thứ (An Giang) được bao bọc bởi biển Tây và các con sông, rạch, gồm mười Thứ, mở đầu là Thứ hai và kết thúc là Thứ 11, tên gọi ghép “Miệt” và “Thứ” đã bao hàm vùng đất xa xôi, trắc trở.
Nếu bánh xèo miền Trung nhỏ nhắn, lớp vỏ dày hơn và nhân vừa phải, thì bánh xèo Nam Bộ lại gây ấn tượng bởi kích thước lớn, lớp vỏ mỏng, vàng óng và giòn rụm.
Có những món quà của tuổi thơ, lớn lên rồi chẳng thể mua lại bằng tiền. Với tôi, đó là vài quả trứng cúm núm cha nhặt được giữa cánh đồng sau một ngày mưu sinh.
Mỗi mùa hè, những lớp học chữ Khmer trong các ngôi chùa Khmer trên địa bàn tỉnh An Giang lại rộn ràng tiếng đánh vần. Sau từng con chữ là sự tận tụy của những người lặng lẽ “gieo chữ” suốt nhiều năm. Giờ đây, chính sách hỗ trợ người dạy tiếng nói, chữ viết dân tộc thiểu số của tỉnh đã tiếp thêm động lực để hành trình gìn giữ bản sắc ấy thêm bền vững.
Tiếng xe máy vọng ngoài đầu ngõ, ông Trần Văn Mai, ngụ xã Giồng Riềng ngẩng đầu nhìn ra cổng. Chiếc ghế nhỏ đặt sẵn dưới bóng cây từ lúc nào. Chờ một lúc không thấy ai, ông lặng lẽ ngồi xuống, mắt vẫn hướng về con đường quen thuộc...
Không còn sự ồn ào, náo nhiệt của phiên chợ sáng, chợ cuối chiều chậm rãi hơn, lặng lẽ hơn, nhưng lại chất chứa biết bao nỗi niềm của những người mưu sinh và những mái nhà đang chờ bữa cơm sum họp.
Hơn 40 năm qua, trong căn bếp nhỏ ở xã Ô Lâm (tỉnh An Giang), bà Neáng Phương vẫn miệt mài đan từng chiếc bánh Kà tum bằng lá thốt nốt. Với bà, đó không đơn thuần là một nghề mưu sinh, mà còn là cách gìn giữ hương vị truyền thống và bản sắc văn hóa của đồng bào Khmer vùng Bảy Núi.
Mưa xuống, có người vội vã qua lại, có người tìm chỗ trú mưa, còn công nhân Công ty Cổ phần Phát triển Đô thị Kiên Giang ở lại giữa cơn mưa để giữ cho đường phố sạch rác.
Trên cánh đồng vùng biên Giang Thành, tiếng máy cày của ông Huỳnh Văn Sẹ, ngụ ấp Giồng Kè vẫn đều đặn vang lên. Không chỉ cần mẫn làm giàu, ông Sẹ còn được người dân tin tưởng bởi sự nhiệt tình chia sẻ kinh nghiệm sản xuất và góp sức giữ bình yên xóm, ấp.